trả lại anh một đời yêu lầm

Anh ấy nói với tôi rằng, anh nghe nói nó rất tốt. Anh hối thúc tôi: "Em hãy đọc cuốn sách này, như thế chúng ta sẽ không còn mâu thuẫn nữa." Tôi nghi ngờ rằng làm sao một cuốn sách có thể giúp chấm dứt mâu thuẫn của chúng tôi. 1 Truyện Tặng Em Một Đời Ngọt Ngào tác giả Thập Tứ Lang. Sau này lúc đi báo danh, anh cố ý lấy lòng dì Trầm để trả lại vé máy bay đã mua từ trước, sau đó tự mình mua một tấm vé xe lửa để đi lên thành phố, anh đã dùng hành động này để bày tỏ sự bất mãn và Hạ Mộc: "Vậy đến cuối năm rồi lại phát tiền thưởng." nói xong, cô còn thêm một khuôn mặt tươi cười. Bên kia cũng đáp lại một cái. Hạ Mộc: "Tôi muốn off, sau này có tôi sẽ giao tác phẩm lần đầu tiên." Nếu Có Trời Nắng: "Được, hẹn gặp lại". Hạ Mộc: "Hẹn gặp 8. Suy nghĩ của em về Bác Hồ kính yêu - Mẫu 7. Dân tộc Việt Nam, một dân tộc sinh ra với rất nhiều người con yêu nước. Trong số đó, Người mà nhân dân cả nước yêu quý, kính trọng và biết ơn chính là Bác Hồ - vị lãnh tụ vĩ đại của nhân dân Việt Nam, anh hùng Lòng biết ơn đó xuyên suốt cả một đời người, đó chính là "Nhận ơn một giọt trả ân một dòng", từng chút từng chút hòa tan vào cuộc sống. Biết cho đi cũng là biểu hiện của sự trưởng thành Cha mẹ cho ta sinh mệnh, nuôi dưỡng ta nên người. Bạn đời cho ta sự ấm áp, cùng ta đi qua những mưa gió gập ghềnh. Site De Rencontre Pour Personne Sportive. Reads 618,948Votes 13,869Parts 45Complete, First published Oct 13, 2019Table of contentsSun, Oct 13, 2019Sun, Oct 13, 2019Sun, Oct 13, 2019Sun, Oct 13, 2019Sun, Oct 13, 2019Sun, Oct 13, 2019Sun, Oct 13, 2019Sun, Oct 13, 2019Sun, Oct 13, 2019Sun, Oct 13, 2019Sun, Oct 13, 2019Sun, Oct 13, 2019Sun, Oct 13, 2019Sun, Oct 13, 2019Sun, Oct 13, 2019Sun, Oct 13, 2019Sun, Oct 13, 2019Sun, Oct 13, 2019Sun, Oct 13, 2019Sun, Oct 13, 2019Thu, Nov 7, 2019Thu, Nov 7, 2019Thu, Nov 7, 2019Thu, Nov 7, 2019Thu, Nov 7, 2019Thu, Nov 7, 2019Thu, Nov 7, 2019Thu, Nov 7, 2019Thu, Nov 7, 2019Thu, Nov 7, 2019Thu, Nov 7, 2019Thu, Nov 7, 2019Thu, Nov 7, 2019Thu, Nov 7, 2019Thu, Nov 7, 2019Thu, Nov 7, 2019Thu, Nov 7, 2019Thu, Nov 7, 2019Thu, Nov 7, 2019Thu, Nov 7, 2019Thu, Nov 7, 2019Thu, Nov 7, 2019Thu, Nov 7, 2019Thu, Nov 7, 2019Thu, Nov 7, 2019Thể loại ngôn tình, hiện đại Nguồn vietwriter, inovel Đường Tiểu Nhiễm nói " Chấp niệm của em quá lớn rồi, nếu em cứ sống mà không thể ôm lấy anh, em sẽ phát điên mất thôi". Mỗi người ai cũng điều có một quan niệm của riêng mình, quan niệm của Đường Tiểu Nhiễm thực ra chính là Thẩm Mộ Diễn. Đường Tiểu Nhiễm quá cố chấp, cố chấp đến mức biến thành chấp niệm. Mà chấp niệm này lại làm tổn thương người khác, làm tổn thương chính mình.....Thẩm Mộ Diễn nói Người đàn bà ấy chết rồi thì tốt, nào, chúng ta cùng đi uống một ly chúc mừng. Khi đã thấm say, anh đột nhiên lại hỏi Có phải tôi đã đánh mất một thứ gì đó rất quan trọng không?. "Đúng, anh đã đánh mất một kẻ ngốc nghếch duy nhất trên thế giới này chỉ vì anh là Thẩm Mộ Diễn mà yêu anh!"512ngontinh Đường Tiểu Nhiễm nói " Quan niệm của em quá lớn rồi, nếu em cứ sống mà không thể ôm lấy anh, em sẽ phát điên mất thôi" Mỗi người ai cũng điều có một quan niệm của riêng mình, quan niệm của Đường Tiểu Nhiễm thực ra chính là Thẩm Mộ Diễn. Đường Tiểu Nhiễm quá cố chấp, cố chấp đến mức biến thành chấp niệm. Mà chấp niệm này lại làm tổn thương người khác, làm tổn thương chính mình. Đường Tiểu Nhiễm không quan tâm đến vết thương của mình, thứ cô ấy quan tâm lại là tổn thương anh, tổn thương người khác. Chính vì thế mà khi hiểu được đạo lý này, cô đã làm ra việc khiến ai cũng không ngờ đến_cô quyết định chia tay, trả tự do cho anh. Nhưng cũng chính như cô từng nói, nếu cô cứ sống mà không thể nào ôm lấy Thẫm Mộ Diễn cô nhất định sẽ phát điên lên. Đường Tiểu Nhiễm đã quá mệt mỏi, thời khắc những đám mây phủ kín cả bầu trời hoàng hôn, trong căn hộ của mình, cô lặng lẽ nằm giữa một vũng máu, nét mặt vô cùng bình thản, cô cứ nghĩ cuối cùng cũng rũ bỏ được tình yêu này nào ngờ không thể gạt bỏ được chấp niệm. Thẩm Mộ Diễn đã đạt được giác mộng tự do mà anh hằng theo đuổi, nhưng để mất cô rồi mới phát hiện ra cuộc sống này vì sao bỗng nhiên trở nên nhạt nhẽo đến như vậy, cảm giác như vừa mất đi một điều gì đó vô cùng quan trọng_Đường Tiểu Nhiễm, anh hối hận rồi! Đường Tiểu Nhiễm đang đứng trong bếp nấu cho anh bữa cơm tối cuối cùng, nhưng cơm cô làm ra anh chẳng thèm đụng đũa dù chỉ một miếng. Đường Tiểu Nhiễm khuấy đều cháo trong nồi, trên khuôn miệng nở nụ cười tự giễu, nồi cháo này cô đã hầm đến năm sáu giờ đồng hồ mới có được hương vị đậm đà không ngấy như thế, nhưng ngay cả khi hết lòng nấu như vậy, kết quả sao chứ? Món ăn cô nấu anh vẫn không hề động một miếng nào. Ấy vậy mà cô từng tận mắt nhìn thấy đêm khuya anh đói bụng, ăn qua loa một bát mì đối phó bụng đói. Anh thà ăn mì cũng tuyệt không động tớ những thứ cô nấu. Dưới ánh đèn, sắc mặt Đường Tiểu Nhiễm có chút xanh xao, cô nhìn thời gian, đã 23h58, qua 2 phút nữa anh sẽ về nhà. Đúng 24 giờ đêm, cánh cửa biệt thự vang lên âm thanh tiếng mở cửa, Đường Tiểu Nhiễm đưa mắt nhìn đồng hồ một lượt, quả nhiên đã 24h, một phút một giây cũng không lệch, đáy mắt cô không giấu được sự tự giễu. Cô ra yêu cầu ràng buộc anh mỗi ngày đều phải về nhà, không được qua đêm bên ngoài, anh liền chọn lúc 24h để bước chân vào cánh cửa này. " Về rồi thì tới ăn cơm đi, em làm món sườn xào chua ngọt anh thích nhất đó, còn có cháo nấm gà đen nữa". Đường Tiểu Nhiễm vừa nói vừa xoay người tiến tới bên bàn ăn. Đột nhiên một luồng khí nóng thổi bên tai, trên cổ cô như bị ai phả một làn hơi hừng hực nóng " Thẩm phu nhân, 24h vừa đúng. " Thẩm Mộ Diễn bằng thứ giọng nhạo báng nhỏ nhẹ vùi vào tai cô " Tôi đã làm đúng theo hợp đồng hoàn toàn phục tùng theo mệnh lệnh của bà, chỉ có điều phận của bà Thẩm là kẻ hầu. Hừ" Như thể băng giá lạnh lẽo xuyên qua tim! Và bất ngờ không kịp tránh, băng giá ấy đâm xuyên tim Đường Tiểu Nhiễm Đau! đến mức tim co thắt lại. Đường Tiểu Nhiễm siết chặt lấy bàn tay, ánh mắt đong đầy nét khổ tâm xen lẫn chút đau năm rồi, cô tưởng mình sớm đã quen như vậy rồi, rốt cuộc sự chế giễu trong đôi mắt cô lại ngày càng sâu sắc hơn. Kìm nén tận đáy lòng nỗi đau, cô lại lên tiếng " Ăn chút cháo đi anh, cả người đều là mùi rượu, hôm nay tiếp khách uống không ít rồi phải không, ăn chút cháo giải rượu đi" cô vừa nói vừa lấy một bát cháo gà đen cho Thẩm Mộ Diễn. Thẩm Mộ Diễn chẳng để mắt bỡn cợt bước tới trước bàn, ngón tay thon dài gõ hai cái xuống mặt bàn " cộc cộc" , dáng vẻ có chút cứng nhắc rồi cầm lấy một bên cái muỗng, ánh mắt Đường Tiểu Nhiễm loé lên tia kinh ngạc xen lẫn vui mừng, món ăn cô nấu trước giờ anh chưa từng nếm qua. Ánh mắt Thẩm Mộ Diễn thu vào toàn bộ niềm vui , con ngươi loé lên một tia chế nhạo, "lạch cạch" ,cái muỗng trong tay bị anh ném vào cái bát nhỏ, ánh mắt bỡn cợt hướng về Đường Tiểu Nhiễm " Thẩm phu nhân à, cô không thấy chán sao khi mỗi ngày đều diễn một vở kịch đằm thắm, ân ái?" Anh dời tầm mắt qua bàn ăn trước mặt rồi quay trở lại khuôn mặt hơi hơi trắng dần của Đường Tiêu Nhiễm, lời lẽ sắc bén, dứt khoát cắt đứt chút mộng tưởng cuối cùng của Đường Tiểu Nhiễm " Bảy năm qua, tôi có động đến một chút gì đến món mốn cô nấu không? " Thẩm Mộ Diễn bỗn xoay người " Nực cười !" Đường Tiểu Nhiễm đứng sững dưới ánh đèn, ánh sáng phản chiếu khuôn mặt trắng bệt của cô. Tác giả Vô DanhThể loại Ngôn tình, hiện đại, trước ngược nữ sau ngược nam, HE, án Đường Tiểu Nhiễm nói “Chấp niệm của em quá lớn rồi, nếu em cứ sống mà không thể ôm lấy anh, em sẽ phát điên mất thôi”.Mỗi người ai cũng điều có một quan niệm của riêng mình, quan niệm của Đường Tiểu Nhiễm thực ra chính là Thẩm Mộ Diễn. Đường Tiểu Nhiễm quá cố chấp, cố chấp đến mức biến thành chấp niệm. Mà chấp niệm này lại làm tổn thương người khác, làm tổn thương chính mình…Thẩm Mộ Diễn nói “Người đàn bà ấy chết rồi thì tốt, nào, chúng ta cùng đi uống một ly chúc mừng.”Khi đã thấm say, anh đột nhiên lại hỏi “Có phải tôi đã đánh mất một thứ gì đó rất quan trọng không?” “Đúng, anh đã đánh mất một kẻ ngốc nghếch duy nhất trên thế giới này chỉ vì anh là Thẩm Mộ Diễn mà yêu anh!”Nguồn sưu tầm Tags Mới cập nhật Fan tương tác Có thể bạn sẽ thích Ác Lang Giường Bạn 1511 lượt đọc [Oneshot] Ngốc Tử! Người Tôi Yêu Vẫn Luôn Là Em! 318 lượt đọc Sau Khi Bị Tỏ Tình Mười Lần 437 lượt đọc Túy Hồng Y 3441 lượt đọc Tương Du Nữ Quan 1659 lượt đọc Đại Sắc Lang Tới Gần! Chạy Mau! 0 lượt đọc Số truyện 167 Số từ 24000105 từ Tham gia 3333 Xem thêmCùng tác giả Bổ Đầu Khó Làm Ngôn Tình0 điểm Bổ đầu khó làmTác giả Vô danhThể loại truyện ngắn, cổ đại, hài hước, HEĐộ dài 7 chươngRaw Yên YênChuyển ngữ DuBiên tập IrisGiới thiệuMân Lưu tủ sách Cô Vợ Trẻ Thế Thân Của Tổng Tài Ngôn Tình0 điểm Thể loại Ngôn Tình,NgượcĐường Lạc Lạc cú nghĩ cuộc đời mình rơi vào bế tắc chỉ vì cô lại bị ép gả cho anh rể, không những vậy mà còn bị bạn trai phản bội,trong người lại không Lưu tủ sách Hiệp Ước Ngầm Giữa Tôi Và Nữ Tổng Tài Đô Thị0 điểm Yêu nhau sáu năm trời, tôi cứ ngỡ mình và Vương Tịnh có thể đi đến cuối. Cho tới ngày kết hôn, một cõi lòng hạnh phúc cuối cùng vỡ tan, Vương Tịnh nói với tôi cô ấy có thai, nhưng đứa bé lại Lưu tủ sách Xuyên Nhanh Cưa Đổ Nam Thần Về Nhà Đô Thị0 điểm Xưa nay cái gọi là chân tình thì dường nhu dễ bị coi rẻ, người người lại thích lời ngon tiếng ngọt mà chìm đắm Hồ Lan bị cắm sừng chưa nói, người cắm sừng cô lại là bạn thân cô. Lưu tủ sách Nữ Hoàng Hộp Đêm Của Tôi Đô Thị0 điểm Người ta nói, điếm vô tình đào vô nghĩa. Có lẽ cũng đúng thật. Một loại vốn sòng phẳng, công khai quan hệ, một loại là che giấu, vụng trộm. Dù cho ai phải chọn một trong hai cũng sẽ chọn cái đầu Lưu tủ sách Truyện đề cửĐô thị 「Kỳ Huyễn」Thiên Tài Triệu Hồi Sư 「Tiên Hiệp」Tiên Tuyệt 「Tiên Hiệp」Vạn Đạo Long Hoàng 「Trò Chơi」Chuông Gió 「Võ hiệp」Ta Muốn Làm Thiên Đao 「Đô Thị」Giậu Mồng Tơi Năm Ấy 「Huyền Huyễn」Phi Thăng Chi Hậu 「Tiên Hiệp」Cầm Đế 「Tiên Hiệp」Ma Long 「Tiên Hiệp」Phong Nghịch Thiên Hạ Không thể kiềm được nữa, Thẩm Mộ Diễn dang cánh tay ôm chặt lấy ngôi mộ, giọng nói khàn hẳn đi “Tiểu Nhiễm, tôi hối hận rồi!” Sai rồi, anh sai rồi, anh đã sai thật rồi! Thì ra anh đã sớm yêu người phụ nữ ấy! Mấy năm qua, anh đều làm ra những chuyện gì đây???? Mấy năm qua, anh có biết bao nhiêu cơ hội để hồi tâm chuyển ý, nhưng anh đã làm gì rồi? Anh đã làm gì! Mãi đến khi cô lìa đời, anh mới dám thừa nhận tình cảm anh dành cho cô. Mấy ngày qua, suy nghĩ vè những hồi ức ngày xưa thật nhiều, anh mới đột nhiên hiểu ra suốt bảy năm, sự ân cần của cô, sự gắn bó của cô, từng chút từng chút một, sớm đã trở thành một phần trong cuộc sống của anh. Anh nói cô mặt mũi thảm hại, anh nói cô là kẻ anh căm ghét nhất, nhưng nếu thực sự căm ghét đến vậy, sau khi Tâm Nhiên khỏi bệnh, anh đã sớm rời bỏ cô rồi, nhưng anh không làm như thế! Từ khi nào anh đã nhẫn nại sống cùng cô? Từ khi nào đã chấp nhận bị cô lừa mà không hề phản kháng! Chấp nhận làm một “người tốt” đối với cô. Sau khi Tâm Nhiên khỏi bệnh, anh thật sự muốn thoát khỏi cô, điều đấy rất dễ dàng để làm được, dù gì anh cũng chẳng phải là một “người tốt” thật sự. Nhưng bản thân hết lần này đến lần khác thể hiện sự chán ghét với cô, hết lần này đến lần khác cố ý khiêu khích cô, lại hàng ngày cùng cô diễn một vở kịch vợ chồng ân ái. Có lẽ, sâu thẳm trong tim, anh đã sớm động lòng rồi. Nhắm mắt lại, ngôi mộ lạnh lẽo anh ôm trong lòng, dù cách một lớp quần áo, cái lạnh vẫn len lỏi vào từng sớ thịt của anh, không hề có chút hơi ấm nào của người phụ nữ ấy. Lặng lẽ cuối đầu hôn nhẹ lên tấm bia, anh lẩm bẩm một mình “Đường Tiểu Nhiễm, cả đời này em vẫn là vợ của Thẩm Mộ Diễn, là người vợ duy nhất của Thẩm Mộ Diễn này.” Anh vẫn ngồi cạnh mộ cô, thầm thì một mình, giống như lúc cô còn sống, anh ghé sát vào tai cô, thì thào lời hứa của anh, cả đời này không lấy ai nữa! Đột nhiên, anh buông tay ra, đứng dậy, chỉ thẳng vào ngôi mộ nói với Hứa Thiệu cùng mấy người vệ sĩ ở sau, giọng đầy dứt khoát “Đào lên!” Ầm Tai Hứa Thiệu như ù đi, nhìn Thẩm Mộ Diễn không khác gì một tên điên “Anh nói cái gì?” “Đào lên cho tôi.” “Anh muốn đào mộ của Đường Tiểu Nhiễm?” Hứa Tiệu không dám tin vào những gì nghe được. Mấy người bảo vệ cũng hốt hoảng không kém, mệnh lệnh của cậu chủ thật kì lạ hết sức. Đào mộ thế này thật sự không ổn lắm! Mặc dù bọn họ đều biết, cậu chủ rất căm ghét Đường Tiểu Nhiễm, thế nhưng người ta cũng đã chết rồi mà. Nét mặt người đàn ông lạnh ngắt, trừng mắt lên “Đào lên cho tôi.” Hứa Thiệu toát cả mồ hôi lạnh, anh ta thật sự không biết nên nói thế nào với người bạn này của mình, “tự ý đào mộ là phạm pháp cậu không biết sao?” “Đường Tiểu Nhiễm là vợ của tôi, tôi muốn lấy tro cốt của cô ấy, đây là phạm luật sao?” “Nhưng hai người đã ly hôn rồi.” “Đơn ly hôn vẫn còn vứt trong xe, lúc quay về tôi đã xé nó rồi.” Nói thế có nghĩa là đơn ly hôn đó cơ bản đã không còn giá trị nữa, “Đường Tiểu Nhiễm cho dù có chết đi cũng là ma của Thẩm Mộ Diễn này!” Hứa Thiệu sắc mặt tái bệch “Đồ điên!” Mấy người bảo vệ không dám trái lệnh, chỉ còn biết cắm cuối đào, một lúc sau, một chiếc hộp đựng tro cốt lộ ra trước mắt mọi người, Thẩm Mộ Diễn khom lưng, tự tay nâng chiếc hộp lên. Anh mở chiếc hộp ra, nhìn vào bên trong, ánh mắt dịu dàng như thể đang ngắm nhìn Đường Tiểu Nhiễm, cô đã bình thản nằm trong lòng của anh. “Quay về.” Đóng nắp lại, người đàn ông cần thận ôm chiếc hộp vào lòng, lạnh lùng ra lệnh rồi lập tức lên xe “Lái xe về Tiên An Lí.” Tác giả Vô DanhThể loại Ngôn tình, hiện đại, trước ngược nữ sau ngược nam, HE, án Đường Tiểu Nhiễm nói “Chấp niệm của em quá lớn rồi, nếu em cứ sống mà không thể ôm lấy anh, em sẽ phát điên mất thôi”.Mỗi người ai cũng điều có một quan niệm của riêng mình, quan niệm của Đường Tiểu Nhiễm thực ra chính là Thẩm Mộ Diễn. Đường Tiểu Nhiễm quá cố chấp, cố chấp đến mức biến thành chấp niệm. Mà chấp niệm này lại làm tổn thương người khác, làm tổn thương chính mình…Thẩm Mộ Diễn nói “Người đàn bà ấy chết rồi thì tốt, nào, chúng ta cùng đi uống một ly chúc mừng.”Khi đã thấm say, anh đột nhiên lại hỏi “Có phải tôi đã đánh mất một thứ gì đó rất quan trọng không?” “Đúng, anh đã đánh mất một kẻ ngốc nghếch duy nhất trên thế giới này chỉ vì anh là Thẩm Mộ Diễn mà yêu anh!”

trả lại anh một đời yêu lầm